Nếu chưa dứt khoát tình cảm với người trước, thì đừng đến với người thứ hai…

truyenhayhay.com – Tôi thấm câu nói đó đến nỗi có thể tư vấn cả tiếng đồng hồ nếu có ai đó thắc mắc về mối quan hệ giữa cũ và mới trong tình yêu.

Nhưng, khi tôi ở trong sự chênh vênh, hụt hẫng của chia ly, thì chính tôi dường như đang đi ngược lại với quy tắc của mình. Tôi tìm bờ vai khác khi trái tim còn vương vấn mối tình đầu.

Người đầu tiên tôi yêu – với tôi là người đàn ông lý tưởng. Khi đó, anh vẫn độc hành trên con đường đi tìm lý tưởng và chân trời mới. Anh bỏ tôi lại với những vụn vặt lo toan hằng ngày, với những khát khao tầm thường, bé nhỏ. Bởi tôi chỉ cần một tổ ấm, một hạnh phúc, còn anh cần những thứ khác cao xa hơn, quyền lực và danh vọng hơn.

Nỗi cô đơn của người đàn ông và người đàn bà đi tìm một lẽ hạnh phúc riêng cho mình thật quá chông chênh. Chông chênh như nụ cười gượng gạo, như cái vuốt tóc sau lưng mà chẳng thể biết nụ cười sẽ tắt mãi sau mùa nắng.

Đã có những lúc, nỗi nhớ da diết, cào cấu ngự trị trong tim tôi như những cơn bão lòng không thể ngủ yên. Tôi cố gắng khỏa lấp nỗi nhớ nhung bằng những tiếng thở dài. Tôi khóc hằng đêm vì nhớ, những tiếng nấc nghẹn ngào chìm trong làn mưa ào ạt chảy… Bởi những mùa mưa trước, anh ở bên tôi. Anh biết tôi sợ những đêm mưa, nên luôn ôm chặt tôi trong lòng, để tôi say giấc. Những mùa mưa trước, chúng tôi lại cố gắng gấp những ngôi sao ước trời nhanh bừng sáng. Còn mùa mưa này, anh rời xa tôi…

Tôi khép cuộc sống như một bản du ca lang man không điểm dừng. Đã hơn một lần, tôi muốn ngủ mãi trong giấc mơ có anh hiện hữu trong cuộc đời khi ngoài kia con lắc đồng hồ vẫn đung đưa cùng nỗi nhớ. Nỗi cô đơn đổ đầy vào tim tôi rồi chảy thành từng giọt đắng. Trong những lúc chống chếnh yêu thương, tôi lạc vào vòng tay người đàn ông khác. Tình yêu mà tôi dành cho người mới không nhiều, chỉ là sự khỏa lấp nỗi cô đơn trong những tháng ngày mưa rơi không dứt.

Thế nhưng, bên tình yêu mới mà tôi không thể ngừng nhớ về người cũ. Tôi nhớ những cái nắm tay, những nụ hôn, những lần cùng nhau trên phố. Tôi nhớ cách anh nhẹ nhàng vuốt và hít hà mùi hương trên tóc tôi. Tôi nhớ ánh mắt dịu dàng anh nhìn tôi, lúc mê say, lúc đắm đuối, lúc ngọt ngào, lúc ân cần. Tôi nhớ những cái ôm từ đằng sau của anh khiến tôi luôn cảm thấy được che chở… Càng gần người đàn ông thứ hai, tôi càng miên man nhớ về người cũ, kèm theo sự so sánh, vấn vương, nhung nhớ và tiếc nuối.

Rồi cuối cùng, khi không muốn tiếp tục một cuộc tình không tình yêu, tôi quyết định rời xa người mới. Anh ấy rất bất ngờ, nhưng dường như đọc được sự quyết liệt trong câu nói của tôi nên đành chấp thuận. Thời gian sau đó, tôi tập trung công việc. Rảnh rỗi, tôi làm mới những góc nhỏ trong căn phòng và nhận thêm việc về làm buổi tối. Tôi chăm chỉ tập luyện thể dục, book vé du lịch hoặc giao lưu với bạn bè. Tôi không còn sợ những cơn mưa, ngay cả khi chỉ có một mình. Tôi đón bình minh mỗi sáng và cảm thấy yêu đời hơn…

Tôi nhận ra rằng, cách tốt nhất để cân bằng sau chia tay là hãy làm những việc có ích. Đừng cố tìm kiếm những bờ vai khác để quên đi người cũ, cũng đừng chìm trong nỗi đau để chờ đợi, mong mỏi người ấy quay về. Bạn hãy yêu thương bản thân, làm những việc mình thích, gặp gỡ bạn bè… để tìm những niềm vui mới. Khi trái tim đã sẵn sàng mở cửa đón nhận tình yêu mới, lúc đó, bạn hãy yêu bằng tất cả sự say mê và sáng suốt của mình.

 

Hãy yêu thật lòng người đến sau em, anh nhé!

truyenhayhay.com – Một ngày nào đó, em sẽ ra đi… Nhưng anh biết không, em muốn ra đi với tình yêu mà em dành trọn cho anh, chứ không phải là tình yêu đã tan vỡ với những trăn trở khó nói như bây giờ anh nhé!

Chắc không nói ra thì anh cũng đã đủ hiểu… tình cảm chúng ta đến đây cũng đã sứt mẻ. Một con người có quá nhiều nghi ngờ trong em đáng lẽ không nên nhận lấy tình yêu trong sáng của anh, đơn giản bởi vì anh là người của xã hội, còn em là người của tự do và “thế giới ngầm”, thế giới của riêng em, chỉ đơn giản có anh, có em và có niềm vui riêng của chúng ta, nhưng nhiêu đó chưa đủ với anh.

Anh muốn nữa dù anh đã có em, có bạn bè, có công việc, có gia đinh, em chẳng thể đáp ứng những sở thích của anh bởi vì đơn giản là em ghen và đau. Những cuộc trò chuyện miên man của anh với bất kì người con gái khác đều cho em cảm giác không yên tâm, không hề yên tâm chút nào vì trái tim em nhỏ lắm, không đủ để chứa đựng nỗi đau mà anh gây ra cho em.

Hãy yêu thật lòng người đến sau em, anh nhé!

Anh chẳng thể dành riêng cho em một thế giới riêng của hai ta, anh đối với em cũng như đối với bất kì cô gái nào khác, thì em việc gì phải tin yêu anh, em việc gì phải hy vọng rồi thất vọng hả anh?

Tháng tư đến, tháng sinh của em, tháng mà mùa mưa bắt đầu kéo về, là mùa mà những tâm hồn cô quạnh lạnh lẽo trong sương đêm, than thở, ũ rũ vì… tâm hồn con người lạnh lắm anh…

Em, đơn giản chỉ như đang chờ đợi sự sống kéo đến từ bất kì hướng nào, em không định hình được bên nào là con đường em sẽ phải bước đi nếu như cuộc sống tẻ nhạt này không có anh, không có nụ cười và những chiêu trò mà anh mang lại tiếng cười cho em… Một con người lãnh cảm, một con người vô thức với hiện tại, tất cả đều quá mông lung… 

Bàn tay em lạnh lẽo lắm, hôm qua đó nó đã làm đau anh, hôm qua nó đã níu kéo hơi ấm từ anh, hôm qua nó đã lau giọt nước mắt lặng rơi, rồi nhận lại chỉ là tâm hồn vô cảm…

Ừ thì em biết không có em thì anh vẫn có thể sống tốt, và em cũng vậy, nhưng tất cả chỉ là dối lòng, bởi em không đủ can đảm để bước vào thêm một cánh cửa nào khác, bởi tổn thương trong em đã quá dài, quá đau, quá nặng… tưởng như chỉ có cái chết mới chấm dứt hết mọi thứ hiện hữu quanh đây…

Hãy yêu thật lòng người đến sau em, anh nhé!

Mỗi ngày trôi qua cuộc sống của em lại chẳng có thêm điều gì là mới mẻ, dù em đã tròn 26, dù công việc cứ đều đều lặp lại, dù em có ngồi viết thật dài và dày đặc những dòng tâm sự mà khó nói cho ai đó nghe, em chỉ biết viết và viết, tưởng tượng xem mình nên viết gì để giải tỏa hết nỗi buồn trong em mà thôi…

Anh chính xác là một cơn gió – phải – cơn gió làm mát tâm hồn của bất cứ ai, dịu ngọt, thanh thoát, nhưng anh đi cũng rất nhanh, đến nỗi em chẳng có thể nhớ và ươm lại được gì từ anh… Tại sao em lại vì một người con trai nữa làm tổn thương mình, đáng lẽ em phải rút ra bài học cho mình, mối tình 7 năm hay 3 năm thì có khác gì nhau nếu như chúng ta không thể làm cho nhau thêm hạnh phúc nào nữa hả anh?

Một ngày nào đó, em sẽ ra đi… Nhưng anh biết không, em muốn ra đi với tình yêu mà em dành trọn cho anh, chứ không phải là tình yêu đã tan vỡ với những trăn trở khó nói như bây giờ anh nhé! Hãy sống và yêu người con gái của anh, thật sự em mong anh hãy yêu và tôn trọng người con gái anh yêu, hãy chăm cho cô ấy từng chút một, hãy quan tâm cô ấy, cho cô ấy những điều cô ấy thích, và chiều chuộng cô ấy cho đến khi nào có thể anh nhé. Vì con gái như em cần lắm những vòng tay thật chặt, thật ấm, cần lắm những lời yêu thương ngọt ngào mà anh sẽ trao thật ân cần…

Read more: http://guu.vn/permalink/h5Y73FMIpeWNW.html#ixzz3Y7QV0Lga

Yêu được thì cứ yêu, còn cưới là do số phận!

truyenhayhay.com – Hạnh phúc khi yêu, ngọt ngào khi yêu là những thứ mà do chúng ta tạo nên tự làm ra. Còn kết hôn đôi khi chính bản thân chúng ta muốn cũng không được mà không muốn cũng phải làm.

Người ta nói “hôn nhân là nấm mồ của tình yêu” mà, nên cưới đôi khi là do số phận đã an bài.

Rõ ràng hôn nhân là kết quả của những năm tháng tình yêu, dù chông chênh, vội vã hay đủ đầy. Nhưng phải tươi đẹp, hạnh phúc nhiều hơn là khổ đau, nước mắt thì mới dẫn tới được cái “cổng” hôn nhân. Bởi vậy tại sao khi yêu cả hai không cố xây dựng một cung đường tình yêu thật đẹp mà lại lãng quên nó đi, cho nên tình yêu tan vỡ sớm cũng là vì vậy.

Có lẽ đối với con gái khi yêu ai cũng muốn được duy nhất một anh chàng yêu mình và đối xử với mình tốt suốt cuộc đời. Và anh ta ắt hẳn cũng là người chồng mà cô nàng mong muốn.

Thế nhưng…

Với đàn ông thì lại khác, với bản lĩnh đàn ông, thích chinh phục và “càn quét” thì một người phụ nữ chưa hẳn-là-đã-đủ với họ. Luôn muốn hơn hai người con gái trong cuộc đời họ nhưng đó chỉ là lúc còn yêu và tất nhiên khi cưới thì chỉ duy nhất một cô gái thuộc tuýp: Biết chăm lo cho gia đình và thông minh. Thế là đủ lắm rồi.

Yêu được thì cứ yêu, còn cưới là do số phận!

Tạm bỏ ra khỏi đầu những suy nghĩ về hạnh phúc ở một chốn thiên đường tươi đẹp nào đó hay là một đám cưới bên bờ có bờ cát dài trải rộng sóng vỗ rì rào và xung quanh là lời reo hò, tán thưởng của bạn bè, gia đình… Để ta được sống thanh thản hơn, nhẹ nhàng và bớt đi một gánh nặng suy nghĩ. Đúng không?

Dù gì đi chăng nữa tình yêu vẫn là quãng thời gian tươi đẹp nhất, hào quang nhất và đáng để nhớ về nhất trước khi bước vào con đường hôn nhân, mở ra một trang mới có phần đa màu, muôn vẻ hơn.

Có thể có người khi tiến tới hôn nhân họ tìm được hạnh phúc riêng, những thứ mà khi yêu họ chưa hề có được nhưng liệu có mấy ai được như vậy cơ chứ? Hay là khi kết hôn rồi trang giấy tinh khôi ấy lại được vẽ lên đủ màu nhoè nhoẹt lúc sẫm, lúc nhạt? Nhiều lắm chứ, chẳng qua bạn không hoặc chưa biết hay là chưa được nếm vị đó thôi.

Vậy thì tại sao không sống thật bản lĩnh, hạnh phúc và ngọt ngào theo cách riêng của hai người hoặc của chính bạn?

Tại sao không yêu người ấy thêm một chút nữa, gạt bỏ mọi lòng tự ái của bản thân để vực cả hai đứng dậy sau vấp ngã?

Tại sao lại cứ kiếm cớ hành hạ bản thân lẫn nhau, tìm được nhau đâu dễ dàng gì mà rồi lại phung phí cơ hội để làm thương tổn nhau?

Tại sao không gạt phăng đi những câu hỏi ngớ ngẩn mà tự bản thân mình huyễn hoặc khi người ta đi chơi về khuya, khi người ta bận gì đó không kịp nhắn tin trả lời… Rồi ngồi chờ, ngồi mong hoặc thậm chí là khóc tu tu một mình?

Yêu đã là may mắn mà ông trời đã dành cho chúng ta và người yêu của ta chính là món quà mà chúng ta xứng đáng nhận được sau bao nỗ lực kiếm tìm trên con đường hạnh phúc, đâu có đơn giản gì?

Vậy thì hãy biết trân trọng, sống hết mình vì người ta, vì bản thân mình và vì tình yêu của hai người. Đừng hao phí và bỏ lỡ những giây phút ngọt ngào, hãy bỏ cái tôi của mình sang một bên đi vì nó sẽ giết chết tình yêu của hai người đấy…

Yêu được thì cứ yêu, còn cưới là do số phận!

Còn cưới ư?

Cưới hay không, không phải là vấn đề quá quan trọng để áp đặt vào một cuộc tình đương vị ngọt ngào và tràn đầy yêu thương.

Hãy cứ để việc kết hôn cho ông trời tính. Còn chúng ta thì cứ yêu thôi! Đúng không?

Bài viết nhấn mạnh vào những đối tượng luôn lo nghĩ về một tương lai xa vời, lắm lúc viển vông trong khi đó quãng đường tình yêu của mình đang có lại không biết hưởng thụ một cách trọn vẹn từng ngày, không biết xây dựng cho nó đẹp tươi lại cứ hồ mơ về một thứ đôi-lúc-là-không-có-thật.

Bởi vậy khi yêu hãy cứ yêu hết mình các bạn nhé, đừng lăn tăn, suy nghĩ rằng sau này có cưới được không, có lấy được anh ta, cô ta không? Không cần, quãng đường tình yêu quan trọng hơn rất nhiều hơn là cái đích chưa được viết lời kết ấy.

Read more: http://guu.vn/permalink/yWeHBz83C9uFZ.html#ixzz3Y7Q3Ni6W

Em không thể yêu lại lần nữa…

truyenhayhay.com – Hãy để nỗi nhớ của em về anh là nỗi nhớ sâu nhất và đẹp nhất anh nhé.

Em là cô gái nhạy cảm và thất thường với cảm xúc của chính mình, anh biết mà đúng không? Chỉ cần ngồi ngẩn ngơ hay đi trên con đường quen thuộc có kỷ niệm ngày xưa thì tất cả cảm xúc lại ùa về bên em một cách nhẹ tênh. Như lang thang trên con phố ngày ấy, tay em cùng tay anh đan vào nhau, bỗng dưng em muốn…

Muốn được cùng anh một lần nắm lấy tay nhau dạo bước trên con đường ấy. Khi đó theo thói quen anh sẽ bảo em đi vào bên trong vì bên ngoài xe nhiều lắm. Tự dưng nhớ vô bờ… muốn được anh chở trên chiếc xe đạp màu bạc của anh. Ngày đó ngây ngô, trẻ con chỉ đơn giản nghĩ rằng chỉ cần đi với người mình yêu thì phương tiện nào cũng được. Cũng bởi vì ngồi sau nên em đã nghĩ bóng lưng của anh là tuyệt nhất…

Muốn được cùng anh ngồi trên hàng ghế trong công viên nhìn dòng người đi đi lại lại. Đôi khi có bạn nào đến bán hàng mời anh mua tặng bạn gái, anh lại bảo: “Anh chưa có bạn gái, nhỏ này là em gái anh cơ”, thật là muốn đánh anh lắm…

Muốn được tựa vào vai anh khi hai đứa ngồi trên sân thượng nhà em, bờ vai anh thật sự rất dễ chịu, rất mềm và êm. Khoảnh khắc đó em cứ ngỡ năm tháng sẽ còn mãi…

Ấy vậy mà tất cả đều tan biến vào buổi chiều hôm đó, nắng vẫn nhẹ nhàng vương trên tóc anh chỉ khác là anh nói chúng ta nên dừng lại… Nếu lời nói có tính sát thương người thì có lẽ em đã chịu sự đau đớn nhất từ câu nói của anh. Không lý do nào được nói ra nhưng sâu trong lòng em biết rằng anh đã thay đổi vì cô gái khác. Cô ấy thật sự rất xinh, rất đẹp, sánh đôi cùng anh rất hợp. Quay lưng vội đi vì em không muốn anh thấy em khóc, giọt nước mắt đầu tiên em rơi từ khi quen anh không ngờ lại vào tình huống chúng ta người dưng ngược lối.

Đau…

Thỉnh thoảng vô thức nghe ai gọi tên anh, dù biết đó không phải là anh nhưng em vẫn giật mình. Có lẽ bạn em nói đúng là do em nặng tình với anh quá nên không dứt được. Mà cũng có lẽ là do bản thân em không sao quên được anh khi mỗi lần về nhà ngước mắt qua nhà kế bên em lại thấy anh dường như đang đứng nhìn em và cười với em như khi còn quen nhau.

Nhói…

Cuộc đời như trêu chọc em khi em dần quên anh thì anh lại xuất hiện một lần nữa và nói anh nhớ em… Anh lại hỏi em có nhớ anh không? Nhớ chứ, nhớ anh vì anh đã cho em những kỷ niệm đẹp của mối tình đầu. Nhớ anh vì nhờ có anh mà em đã thay đổi được một số thói quen không tốt, và nhớ anh vì có anh mà em đã mạnh mẽ lên rất nhiều sau lần chia tay ấy… Nhưng em chẳng thể nào mở miệng nói với anh như vậy được, tất cả những gì có thể làm là em nhìn anh và im lặng. Thì ra đến khi không còn ai bên cạnh anh mới nhớ đến em.

Xót…

Gió nhẹ lay trên tóc khi em ngồi bên quán nước thân quen, vẫn ly cam vắt, vẫn nơi ngồi ấy. Chỉ khác là hôm nay em sẽ nói với anh: em không thể quay lại… Hãy để nỗi nhớ của em về anh là nỗi nhớ sâu nhất và đẹp nhất anh nhé!

 

“Hãy bỏ tay ra khỏi mông tôi!”

truyenhayhay.com – Kẻ quấy rối luôn táo tợn trước nạn nhân nhưng luôn sợ hãi đám đông. Vấn đề là bạn có vạch mặt chỉ tên nó ra không, hay bạn tự bịt miệng mình trước?

1. Hai mươi năm trước, hiệu sách ngoại văn ở Bờ Hồ vừa là thiên đường vừa là địa ngục của tôi. Thiên đường là bởi tôi mê sách vô cùng. Giả dụ được lên danh sách quà tặng suốt đời, tôi sẽ liệt kê một ngàn cuốn sách mình muốn có. Nhưng địa ngục là bởi, mỗi lần đi xem sách, lại phấp phỏng lo đối phó với một vài thằng cha kỳ quái đáng tuổi cha chú luôn lượn vè vè quanh các tủ sách, thấy cô bé nào vừa mắt là sán tới…

Không hiểu sao những kẻ bệnh hoạn ấy chỉ chọn những cô bé học sinh tuổi phổ thông. Mỗi khi cảm thấy có kẻ bắt đầu sờ soạng sau lưng, trên mông, hoặc đụng chạm cố ý, tôi thường đỏ dừ mặt vội vã bỏ chạy khỏi nhà sách. Thậm chí không dám nhìn mặt kẻ đồi bại, và rất sợ bị mọi người chung quanh phát hiện là mình vừa bị quấy rối, sờ mó, như thể mình chính là tội phạm. Cảm giác vừa tức giận vừa nhục nhã ấy, tôi vẫn còn nhớ.

Rồi vào đại học, năm thứ ba đại học, tôi đi cùng bé Hằng trong bút nhóm vào hiệu sách cũ để chọn mua sách. Bất ngờ phát hiện một thằng đàn ông kỳ quái mà ngày xưa từng quấy rầy mình, đang áp sát ngay bên cạnh. Và, nó không làm gì tôi, nó nhắm tới bé Hằng. Hằng co rúm lại sợ hãi, đứng như trời trồng, mắt cắm vào cuốn sách trên tay, không dám nhìn sang chỗ khác.

Đó là hình ảnh cuối cùng mà tôi nhìn thấy về một kẻ bệnh hoạn. Bởi ngay sau đó, tôi bất bình và tức giận hét rất lớn:

– Ông kia, làm cái gì đấy? Ông bỏ ngay tay ra! Đồ mất dạy!

Thằng cha biến thái vội vã cắm đầu chạy mất dạng!

2. Tiếng hét ấy làm chính tôi kinh ngạc. Tại sao ngày xưa, mình chỉ ngậm tăm chịu đựng, còn khi bất bình thấy kẻ khác bị sờ mó, mình lại chẳng còn sợ hãi gì kêu lên?

Hóa ra, chỉ đơn giản là, những cô thiếu nữ vị thành niên luôn có xu hướng quy kết mọi sự cố trong cuộc sống vào lỗi của bản thân. Sẽ hổ thẹn khi bị sờ mông, sẽ khủng hoảng và bất lực khi bị quấy rối. Còn cô gái hai mươi tuổi đã nhận ra rằng, kẻ quấy rối tình dục kia mới đáng bị lên án.

Chẳng trách những tay đàn ông biến thái đầy kinh nghiệm đã luôn chọn con mồi là những cô bé mười mấy tuổi. Cái làm chúng hả hê, là thấy được các cô đỏ mặt, cuống quýt sợ hãi bỏ chạy. Hoàn toàn không dám phản kháng. Nói cách khác, những kẻ xấu chẳng cần bịt miệng bạn, bởi bạn tự cắn răng chịu đựng, có miệng cũng đâu dám la lên, khác gì tự bịt miệng mình?

Nhưng, điều quan trọng nhất là: Khi kẻ quấy rối tình dục sợ nhất là tiếng hét của nạn nhân, thì bản thân nạn nhân cũng sợ hãi tiếng hét ấy!

Trên báo chí bây giờ thiếu gì những tin, sinh viên Đại học Quốc gia Hà Nội sợ hãi kẻ thị dâm. Sinh viên sợ kẻ rình lén trong toa-lét nhà trường, kẻ sờ soạng trên xe bus. Hầu hết những tin bài khiêm tốn ấy đều nói nhiều về việc, nữ sinh sợ hãi bỏ chạy. Chả hề có mấy tin viết rằng, cô sinh viên đứng lại, hét to lên cảnh cáo giữa đám đông, lên án hành vi xấu, dán lên tường thông báo cảnh báo người khác về đoạn đường có yêu râu xanh..

Toàn thấy cảnh báo đoạn đường này đang thi công, chẳng thấy cảnh báo đoạn đường này có kẻ sờ mông.

Thời gian trước, trên báo còn đưa tin, một cô nữ sinh quay lén hành vi “khoe của” của một kẻ bệnh hoạn. Nhưng đáng kinh ngạc là, cô nàng biết rõ kẻ kia đang làm gì. Biết rõ điều ấy là bẩn thỉu. Nhưng cô không hề dám làm gì để chặn đứng nó lại, im lặng trong suốt quá trình quấy rối tình dục nơi công cộng ấy diễn ra. Việc quay phim còn phải che dấu bằng thái độ cười đùa thản nhiên, và tung lên mạng như một cách “khoe của” gián tiếp. Kẻ kia khoe bộ phận sinh dục nam, cô gái khoe việc mình đã được chứng kiến kẻ kia “khoe của quý”.

Hai việc ấy mang tính trạng bệnh hoạn như nhau. Cô gái hơn gã đàn ông một thứ, là cô có thêm một con mắt ghi hình điện tử, thế thôi.

Không biết tôi có hiểu sai không! Nhưng chắc hai mươi năm trước nếu có điện thoại trang bị camera trong tay, tôi cũng không ghi hình lại việc em Hằng bị sờ mông. Mà tôi vẫn kêu lên! Kêu thật to!

Kẻ quấy rối luôn táo tợn trước nạn nhân nhưng luôn sợ hãi đám đông. Vấn đề là bạn có vạch mặt chỉ tên nó ra không, hay bạn tự bịt miệng mình trước?

3. Mẹ thường dạy tôi phải trở thành gái ngoan, biết nghe lời bố mẹ, phải ý tứ vì mình là con gái. Cô giáo chủ nhiệm từng bắt tôi đứng góc lớp vì mất trật tự trong lớp. Cuốn sách đầu đời tôi đọc khi bảy tuổi là cuốn truyện thiếu nhi, thỏ trắng ham chơi, về mẹ mắng. Ngoan tức là biết nghe lời, biết nhịn, biết chịu đựng.

Biết nghe lời trở thành đạo đức hàng đầu của gái trẻ. Tôi có mấy người đồng nghiệp cũ, thường bảo, chỉ thích lấy gái quê, vì gái quê rất “ngoan”, biết nghe lời chồng. Sau này quả thật có một anh lặn lội đi hơn trăm cây số lấy gái quê. Rất khó tả cảm giác, một bức ảnh lễ ăn hỏi, chú rể comple giầy da rất thời trang, đứng cạnh cô gái vùng trung du môi đỏ choét, quần bò ống loe, mặc áo phao xanh cánh chả, đội mũ có lông.

Đấy, không chịu nghe lời còn có cả nguy cơ bị ế nữa đấy! Cô ấy ngoan, nên cô ấy còn có chồng trước cả tôi! Tôi hay cãi, mà cãi thì rất to, nên mãi chả ai rước! Cũng may, đó là chuyện quá khứ, hồi yêu râu xanh còn đơn giản là sờ soạng. Giờ yêu râu xanh đã lên mạng. Những kẻ quấy rối nhiều khi có cả webcam và phim sex miễn phí, ảnh nóng mà bạn, một phút bất cẩn, để lộ ra. Có khi kẻ quấy rối bạn lại còn là tình cũ, không cam tâm thấy bạn đang trong vòng tay tình mới!

Bạn có hét to lên không, hay ai đã bịt miệng bạn? Nhưng bạn có quyền phòng vệ cơ mà, pháp luật cũng ủng hộ bạn, cả xã hội cũng cho phép bạn phản kháng cơ mà.

Nếu bạn vẫn còn lưỡng lự, sợ hãi, sợ mất thể diện, thì thử nghĩ xem: Nếu những kẻ biến thái kia thử động vào gái hư xem, việc gì sẽ xảy ra!

Điềm tĩnh thì cô gái có thể lịch thiệp quay lại, nghiêng đầu cười nhã nhặn và duyên dáng, nói dịu dàng và kiên quyết:

– Chào anh, anh có thể vui lòng nhấc bàn tay cao quý của anh ra khỏi cái mông em được không? Em sẽ rất biết ơn và hẹn gặp lại anh lần sau!!!

(Có vẻ hiếm xảy ra sự điềm tĩnh này!)

Còn không bình tĩnh thì hét to:

– Bà táng cho mày một phát vào mồm bây giờ, tổ sư thằng mất dậy!

Làm ơn hãy văng tục vào lúc đó. Với những người trí thức, ta cư xử trí thức. Nhưng với những kẻ lưu manh, ta vẫn cư xử trí thức, thì đó mới đúng là bi kịch đấy bạn ạ!

Read more: http://guu.vn/permalink/0UJz25OD0k72a.html#ixzz3Y7EnX2l6

Em không thể yêu lại lần nữa…

truyenhayhay.com – Hãy để nỗi nhớ của em về anh là nỗi nhớ sâu nhất và đẹp nhất anh nhé.

Em là cô gái nhạy cảm và thất thường với cảm xúc của chính mình, anh biết mà đúng không? Chỉ cần ngồi ngẩn ngơ hay đi trên con đường quen thuộc có kỷ niệm ngày xưa thì tất cả cảm xúc lại ùa về bên em một cách nhẹ tênh. Như lang thang trên con phố ngày ấy, tay em cùng tay anh đan vào nhau, bỗng dưng em muốn…

Muốn được cùng anh một lần nắm lấy tay nhau dạo bước trên con đường ấy. Khi đó theo thói quen anh sẽ bảo em đi vào bên trong vì bên ngoài xe nhiều lắm. Tự dưng nhớ vô bờ… muốn được anh chở trên chiếc xe đạp màu bạc của anh. Ngày đó ngây ngô, trẻ con chỉ đơn giản nghĩ rằng chỉ cần đi với người mình yêu thì phương tiện nào cũng được. Cũng bởi vì ngồi sau nên em đã nghĩ bóng lưng của anh là tuyệt nhất…

Muốn được cùng anh ngồi trên hàng ghế trong công viên nhìn dòng người đi đi lại lại. Đôi khi có bạn nào đến bán hàng mời anh mua tặng bạn gái, anh lại bảo: “Anh chưa có bạn gái, nhỏ này là em gái anh cơ”, thật là muốn đánh anh lắm…

Muốn được tựa vào vai anh khi hai đứa ngồi trên sân thượng nhà em, bờ vai anh thật sự rất dễ chịu, rất mềm và êm. Khoảnh khắc đó em cứ ngỡ năm tháng sẽ còn mãi…

Ấy vậy mà tất cả đều tan biến vào buổi chiều hôm đó, nắng vẫn nhẹ nhàng vương trên tóc anh chỉ khác là anh nói chúng ta nên dừng lại… Nếu lời nói có tính sát thương người thì có lẽ em đã chịu sự đau đớn nhất từ câu nói của anh. Không lý do nào được nói ra nhưng sâu trong lòng em biết rằng anh đã thay đổi vì cô gái khác. Cô ấy thật sự rất xinh, rất đẹp, sánh đôi cùng anh rất hợp. Quay lưng vội đi vì em không muốn anh thấy em khóc, giọt nước mắt đầu tiên em rơi từ khi quen anh không ngờ lại vào tình huống chúng ta người dưng ngược lối.

Đau…

Thỉnh thoảng vô thức nghe ai gọi tên anh, dù biết đó không phải là anh nhưng em vẫn giật mình. Có lẽ bạn em nói đúng là do em nặng tình với anh quá nên không dứt được. Mà cũng có lẽ là do bản thân em không sao quên được anh khi mỗi lần về nhà ngước mắt qua nhà kế bên em lại thấy anh dường như đang đứng nhìn em và cười với em như khi còn quen nhau.

Nhói…

Cuộc đời như trêu chọc em khi em dần quên anh thì anh lại xuất hiện một lần nữa và nói anh nhớ em… Anh lại hỏi em có nhớ anh không? Nhớ chứ, nhớ anh vì anh đã cho em những kỷ niệm đẹp của mối tình đầu. Nhớ anh vì nhờ có anh mà em đã thay đổi được một số thói quen không tốt, và nhớ anh vì có anh mà em đã mạnh mẽ lên rất nhiều sau lần chia tay ấy… Nhưng em chẳng thể nào mở miệng nói với anh như vậy được, tất cả những gì có thể làm là em nhìn anh và im lặng. Thì ra đến khi không còn ai bên cạnh anh mới nhớ đến em.

Xót…

Gió nhẹ lay trên tóc khi em ngồi bên quán nước thân quen, vẫn ly cam vắt, vẫn nơi ngồi ấy. Chỉ khác là hôm nay em sẽ nói với anh: em không thể quay lại… Hãy để nỗi nhớ của em về anh là nỗi nhớ sâu nhất và đẹp nhất anh nhé!

Read more: http://guu.vn/permalink/0o7R5tirCSjcJ.html#ixzz3Y7DueLYy